Kỳ 2: Từ người bệnh nặng chờ chết trở thành thầy dạy thiền giúp đời

534
thầy dạy thiền
Từ người bệnh nặng tưởng chỉ còn chờ chết na ông Nghĩa trở thành thầy dạy thiền giúp đời giúp người.

Từ người bệnh nặng tưởng chỉ còn chờ chết, nay ông Nghĩa chỉ dạy không ít người khỏi bạo bệnh nhờ luyện tập Thiền Trường sinh học mà không đòi hỏi, mưu cầu gì.

Như đã thông tin ở kỳ 1, ông Nghĩa ở lại suốt nửa tháng trời ở nhà thầy Thạnh tại huyện Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương. Sau đợt “nghỉ dưỡng” này ông Nghĩa cảm nhận bệnh tình như vơi đi 50%. Ông bắt đầu đứng vững hơn, đi lại cà nhắc, ngồi xổm không quá khó khăn và đau đớn như trước.

Phải có ý chí luyện tập mới thuyên giảm bệnh

Ông nghĩ: “Sau hơn tháng trời luyện tập, tôi cảm nhận quá nhiều điều kì lạ xảy ra với bản thân. Bao đau đớn vơi đi đến mức tôi không sao tin nổi, bởi tấm thân bệnh tật của tôi đã thê thảm lắm rồi. Tinh thần như minh mẫn ra, bình tâm an lành hơn. Trước sự diệu kì, tôi phát nguyện khai mở phương pháp Thiền Trường sinh học. Tôi nguyện sẽ ráng luyện tập. Nếu hết bệnh xin nối nghiệp để chia sẻ, giúp đỡ người khác bằng chính phương pháp diệu kì này.” Cứ thế ông về nhà ngồi mỗi khi có thể và dần dần ngồi vững vàng, đầu óc không còn quay cuồng như trước. Cơ thể cứ vậy nhẹ nhõm hơn qua mỗi ngày.

Sau đó ông tiếp tục lên nhà thầy Thạnh để nâng cấp, học lên cấp 2. Ông được một người học viên nối nghiệp thầy Thạnh mở thêm một số luân xa quan trọng (các đại huyện trên cơ thể). Ông Nghĩa cho biết lúc này thầy Thạnh đã đi hành nghiệp ở một số nơi xa. Cứ thế ông Nghĩa lại tiếp tục hành trình luyện tập để đẩy lùi tật bệnh bằng sự kiên trì ngồi Thiền.

Gần tháng sau thì có duyên lành, ông điện thoại hỏi thăm thầy Thạnh thì biết thầy về lại tỉnh Bình Dương. Vậy là ông Nghĩa đến để thầy Thạnh mở thêm các luân xa và học nâng lên cấp 3 Thiền Trường sinh học. “Lúc đến học nâng cấp, có duyên học lên cao hơn của phương pháp Thiền Trường sinh học tôi mừng lắm. Nghĩ là mình có may mắn. Lúc này bệnh tình của tôi đã tiến triển tốt lắm rồi. Tôi đã tự đi lại được, còn yếu hơn bây giờ nhưng không đau đớn như trước nữa. Các khớp đã thoái hóa như đang phục hồi vì tôi hoạt động dễ dàng hơn. Cảm nhận sự thay đổi trong chính bản thân khiến bản thân càng tin tưởng tập, đầu óc không còn bi quan nghĩ tới cái chết mà nghĩ mình sẽ hết bệnh hoàn toàn”, ông Nghĩa hồi tưởng.

Cứ vậy suốt gần 6 tháng miệt mài tập luyện, bệnh tình ông thuyên giảm đến 80%. Từ chỗ liệt hai chân, thoái hóa khớp háng ông đã đi lại được. Đến nay ông đã tập thiền được gần 6 năm trời, ông vẫn đi lại tốt và khỏe mạnh. Nay ông nối nghiệp chỉ dạy lại cho những người muốn học Thiền Trường sinh học, người bệnh giúp thuyên giảm và dứt bệnh.

Luyện tập Thiền Trường sinh học không phải dễ, phải có ý chí, kiên trì và tin tưởng.
Luyện tập Thiền Trường sinh học không phải dễ, phải có ý chí, kiên trì và tin tưởng.

Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Nghĩa thành tâm chia sẻ những khó khăn: “Ai mới nghe nghĩ ngồi thiền dễ ẹc, có gì đâu. Cứ ngồi im bất động là được. Thế nhưng có học rồi mới biết không phải dễ. Mới đầu ngồi đầu óc lan mang không sao tập trung được, bao ý nghĩ cứ đến đi lộn xộn dễ làm mình chán và bỏ cuộc. Khiến mình muốn bỏ cuộc. Người tập luyện phải có ý chí, phải kiên trì và tin tưởng. Lúc đầu tôi cũng cầu may nhưng khi vô học thì hiểu đây là phương pháp khoa học và rồi say mê tập. Bởi tôi ở bước đường cùng, làm gì cầu cứu được thuốc men gì nữa, chỉ có một đường để đi là mừng rồi nên vì thế không bỏ cuộc. Ngày ngồi tới mấy cữ, có lúc ngồi liên tục 2 giờ đồng hồ,  trong giấc ngủ cũng cài thiền để chữa bệnh. Phải quyết tâm cao để không bỏ cuộc.”

Trở thành thầy dạy thiền

Ông tâm sự cơ duyên truyền dạy đến với ông từ rất sớm và rất tình cờ: “Hồi lúc mới học có người quen tới thăm tôi, họ than đau này kia. Vậy là tôi cũng vận dụng những gì học được hỗ trợ họ. Cũng như lúc tôi lên nhà thầy Thạnh được các học viên đi trước đặt tay hỗ trợ. Vậy mà mấy người quen nói đỡ và lần sau tới nhờ tôi chỉ học để về nhà tập. Cứ vậy tôi có duyên học cao hơn, rồi nằm suy ngẫm chỉ sao cho họ dễ áp dụng. Ấy vậy mà mọi người tập có hiệu quả cứ lan dần lẫn nhau. Tới giờ coi như tôi chỉ không ít người học Thiền. Có không ít người thuyên giảm nhờ kiên trì, nhưng cũng không ít người “rụng” do họ còn chưa đủ tin tưởng, với lại tâm lý quá phụ thuộc thuốc men. Tôi không có nhận mình là thầy bà gì cả mà chỉ là người nối nghiệp, đi trước chỉ đi sau. Và với lĩnh vực Thiền Trường sinh học thì người đi trước, người thầy có nhiệm vụ khai mở luân xa, truyền đạt phương pháp mà thôi. Còn muốn thành công hay không thì phụ thuộc chính yếu do ý chí ở mỗi người.”.

Điều ông Nghĩa cảm thấy tiếc nuối nhất là ông đã biết đến Thiền Trường sinh học tuy chưa muộn nhưng hơi trễ. Ông nghĩ nếu ông biết đến phương pháp này sớm và tập luyện sớm thì khả năng hồi phục còn nhanh và cao hơn bây giờ. Dĩ nhiên được như bây giờ đã là điều ông quá mãn nguyện.

Bởi thế, ông Nghĩa cho rằng người bình thường chưa bệnh tật cũng nên cố gắng dành chút thời gian ngồi Thiền trong ngày để dưỡng sinh tâm thể. Trong gia đình ông, vợ và con đều học Thiền theo. Đặc biệt vợ ông là bà Võ Thị Biết cũng tự chữa lành nhiều bệnh kinh niên nhờ tập Thiền. Bà cũng hết sức ủng hộ chồng truyền dạy cho mọi người về phương pháp diệu kì này.

Ông Nghĩa giải thích về việc mỗi người nên biết đến và dành thời gian tập thiền:“Một ngày mình đi ra đường xăng xe khói bụi, ăn uống làm việc tiếp xúc bao nhiêu thứ độc hại. Tối mình về ngồi Thiền để lắng đọng, thanh tẩy bớt độc tố là quá tốt chứ. Mình cứ tưởng tượng cái nhà ngày nào mình cũng chịu khó quét thì nó ít dơ bẩn, đây để cả năm thì phải như núi rác và sinh bệnh tật rồi. Người chưa bệnh ít nhất cũng nên học Thiền ở cấp 1 để bảo dưỡng sức khỏe cho bản thân.”

khỏi bệnh nhờ thiền trường sinh học
Ông Nghĩa tâm niệm giúp người mà không đòi hỏi thù lao, chi phí.

Không những tác động tới thể trạng mà ông Nghĩa cho rằng càng ngồi Thiền nhiều tâm hồn ông như đằm lại, cư xử mọi việc bình tĩnh hơn, bớt sân si hơn và khi nhập Thiền thì quên đi tất cả những bực dọc không đáng gây hại tinh thần. Mà khi tâm hồn nhẹ nhõm, không chấp nhặt quá nhiều thì giấc ngủ an lành, cuộc sống cũng tươi tắn hơn. Dù hiện tại ông không có kinh tế giàu có gì nhưng cảm thấy gia đình còn an vui hơn lúc trước. Vợ chồng con cái hòa thuận vui vẻ. Ông Nghĩa ở nhà làm nghề cắt chìa khóa kiếm thêm chút thu nhập, trông coi cháu cho các con.

Còn về việc dạy Thiền ông chẳng hề đặt nặng học phí thù lao, ông Nghĩa cười nói: “Từ ngày bệnh tôi đã tâm niệm nếu hết bệnh xin dốc sức giúp lại mọi người. Những người bệnh nghèo cùng cực mới tìm đến mình nhờ giúp thì mình đòi hỏi gì. Chỉ mong họ cố gắng tập hết bệnh. Cũng có người thương tôi vất vả thì cho vài chục vài trăm, tôi cũng vui vẻ nhận vì đó là tấm lòng của họ. Nhờ đó tôi có thêm chút gạo để sống và san sẻ với người khó hơn thì cũng rất vui. Nói chung là người tập Thiền thì thấu hiểu và không đặt nặng gì cả, trên hết là tình người. Càng giúp được ai thì mình càng an lạc. Còn sức khỏe khả năng thì tôi còn cố gắng”.

Những cuộc điện thoại liên tục gọi đến, ông Nghĩa lại trao đổi, chỉ dẫn thêm cho người bệnh đang tập Thiền. Hiện ông Nghĩa thường xuyên ở nhà, hễ ai có ý muốn đến để được hỗ trợ bệnh và học phương pháp Thiền Trường sinh học ông đều vui vẻ tiếp nhận mà chẳng đòi hỏi gì. “Tôi hay ông thầy Thạnh và nhiều người nối nghiệp của thầy Thạnh, của ông Tổ đều sẵn sàng chỉ giúp bất kì ai mong muốn học Thiền để trị bệnh và dưỡng sinh tâm thể. Mọi người tiện đâu, gần đâu thì cứ đến đó mà học thôi. Vấn đề cốt lõi là có người đi trước chỉ dạy để luyện tập cho đúng để đạt kết quả tốt nhất…”, ông Nghĩa chia sẻ chân thành.

Cứ vậy ông Nghĩa vui vẻ sống với phương châm sống nhẹ nhàng, không mưu cầu gì khi giúp người giúp đời.

Ân Phạm – Aladine.net