Lẽ nào em chỉ là người qua đường của anh

271
tình yêu đã mất
Anh ra đi trong sự thinh lặng đáng sợ.

“Mình về thôi anh”. Chúng tôi chia tay nhau tại Sài Gòn lặng lẽ. Anh về nhé. Mãi mãi về rồi.

26 tuổi! Cái tuổi đầy chông chênh. Lúc lại cảm xúc suy tư, lúc lại vu vơ suy tưởng. Để rồi tự ngẫm chữ YÊU trong đời và chữ YÊU từ xúc cảm con tim, gần gũi đó, nhưng xa rời đó, miên man miên man đến nao lòng….

Người ta nói thời gian sẽ bào mòn quá khứ. Quá khứ rồi cũng qua đi, chỉ còn lại cách nghĩ của mỗi người khi đã trải qua chuyện tình dĩ vãng. Xa nhau rồi, đổ vỡ thật sự rồi, tôi mới thảng thốt nhận ra tình yêu đã mất. Anh đi lấy vợ và tôi phải mất thời gian dài để học lại cách ngẫm về bản thân mình.

Tôi và anh quen nhau trên cùng một giảng đường đại học. Anh là một bác sĩ đầy chuyên môn và chững chạc. Còn tôi là cô sinh viên đầy cá tính và tính tình đôi lúc ngang ngược. Có đôi lần gặp nhau trên giảng đường, có đôi lần gặp nhau tại đơn vị học liệu.

Anh tán tỉnh tôi theo cách rất ư trẻ con. Chúng tôi bắt đầu từ những buổi hẹn hò bâng quơ, lặng ngồi bên nhau nơi hàng ghế đá công viên, đến những buổi tiệc tùng của các sếp lớn từ bệnh viện của anh.

Thời gian nuôi dưỡng tình yêu ngọt ngào đến mức chúng tôi không hề giận nhau dù chỉ một lần. Anh chiều chuộng tôi, lo lắng cho tôi, và trái tim tôi bần bật đón nhận sự yêu thương bảo bọc từ anh. Mọi thứ quá êm đềm quá hoàn hảo đối với tôi. Ngọt ngào lắm nhưng đâu ngờ cũng lại lắm đắng cay…

Thời gian yêu nhau cũng đủ để tôi nghĩ ngợi tới chuyện xa xôi “mình có cưới nhau không anh”. Anh cười nhìn tôi rồi bảo “em về làm dâu nhà anh hả?. Tôi ngu ngơ chưa hiểu ý anh, anh lặng yên ôm tôi rồi nói “lo ra trường đi nghĩ ngợi nhiều quá”.

Tôi hụt hẫng, anh không nói thêm gì, chỉ lặng yên nhìn nhau.

Rồi anh về quê, về trong sự thinh lặng đáng sợ. Tôi như người mất hồn, giận dỗi… không nhắn tin, không hỏi han. Sự im lặng đến đáng sợ. Tôi không nghĩ ra được lý do nào anh có thể biến mất như vậy. Tôi xóa mọi thứ liên hệ về anh và sống trong im lặng.

Một tháng, hai tháng, ba tháng… im lặng và im lặng… Đến một ngày kia, tôi tìm lại mọi thứ, tìm lại facebook mang tên anh. Màu đỏ áo cô dâu, cổng hoa trên tường….. Anh xuất hiện trong những khung hình hạnh phúc ấy, và dường như đang rất vui vẻ, thoải mái. Tôi nhìn lại một lần nữa, một lần nữa và lại thêm một lần nữa, chuyện gì đó đang xảy ra, tôi không tin vào mắt mình. Tại sao tôi không biết mọi thứ, mọi thứ đã thay đổi từ khi nào?

tình yêu
Tôi và anh đã từng có tình yêu ngọt ngào đến mức chưa giận nhau một lần.

Anh đã gặp tôi vào một ngày đẹp trời tại Sài Gòn. Anh xin lỗi vì đã im lặng, sự im lặng không lý do. “Anh cần có người lo lắng cho gia đình anh nên anh đã đính hôn với một người con gái ở quê. Em đã tốt nghiệp rồi hãy nên có gắng tìm người quan tâm đến em nhiều hơn”.

Tôi im lặng, anh im lặng. Mọi thứ im lặng.

“Mình về thôi anh”. Chúng tôi chia tay nhau tại Sài Gòn lặng lẽ. Anh về nhé. Mãi mãi về rồi.

Một năm trôi qua nhanh chóng. Tôi đẹp hơn, kiêu sa hơn, và quan trọng là tôi không tin đàn ông như ngày ấy. Và tôi đã ngẫm ra chữ YÊU trong đời và chữ YÊU trong từng con người.

Ai cũng từng yêu, yêu rất nhiều. Mỗi người có một câu chuyện tình yêu riêng, sự thi vị trải nghiệm riêng, thế nhưng có đến được với nhau hay không lại còn phụ thuộc vào chữ nợ.

Nhưng tôi không hận anh, mà nói thế nào chăng nữa, trong con người tôi lúc này chỉ có sự ghen tuông, tôi ghen với người con gái bên cạnh anh. Mà ghen rồi thì tôi được gì? Tôi cũng không biết nữa. Vì lẽ nào tôi chỉ là người qua đường của anh?

Những đêm nằm ướt gối, tôi lại nhủ mình phải mạnh mẽ hơn, phải nhìn vào thực tế cuộc sống, phải mở ra hướng mới cho bản thân. Nói vậy không có nghĩa tôi bài trừ tình yêu. Có một tình yêu đẹp vẫn là hạnh phúc. Vì thế, cho dù thế nào đi nữa vẫn phải đón nhận tình yêu mới đến.

TNNT – Aladine.net